Bầu Đức: Ngày trở thành tỷ phú thế giới không còn xaĐại diện cho giới doanh nhân Việt Nam tham dự giải thưởng Doanh nhân toàn cầu của Ernst & Young
tại Monte Carlo, Monaco vào tháng 6/2012, ông Đoàn Nguyên Đức, Chủ tịch
HĐQT Hoàng Anh Gia Lai cho biết đích mà ông vươn tới là danh hiệu tỷ
phú thế giới.
Sau khi đoạt danh hiệu Doanh nhân xuất sắc tại giải
thưởng "Bản lĩnh doanh nhân lập nghiệp 2011" tại Việt Nam của Ernst
& Young và đại diện cho giới doanh nhân trong nước tham dự giải thế
giới, bầu Đức chia sẻ với VnExpress.net: Việc được tham dự giải thưởng
tại Monaco cho thấy quá trình làm việc và phấn đấu không mệt mỏi của
mình và Tập đoàn Hoàng Anh Gia Lai đã cho kết quả tốt. - Được Wall Street Journal bình chọn là một trong 29 doanh nhân quyền lực nhất Đông Nam Á,
rồi lại được chọn làm doanh nhân Việt Nam tham gia giải bản lĩnh doanh
nhân lập nghiệp tại Pháp, ông có nghĩ mình là doanh nhân số 1 Việt Nam?
- Không ai dám vỗ ngực xưng mình là số 1 hay số 2 cả.
Danh hiệu là do xã hội nhìn nhận và đánh giá dựa trên những thành quả
mà người đó đạt được. Tôi chưa bao giờ tĩnh lại để tự so sánh mình với
ai đó hoặc đánh giá mình đang là số một hay số 2. Điều này thật vô bổ
và nó không đúng với cách sống của tôi.
Tôi có lý tưởng sống, triết lý kinh doanh và mục tiêu
để phấn đấu đạt được. Nói thật, bất cứ vinh quang nào đi liền với nó là
sự trả giá. Bao năm qua, chưa lúc nào tôi cho phép mình nghỉ ngơi và bê
trễ công việc. Đôi khi, tôi than phiền rằng số tôi khổ khi chẳng có
phút nghỉ ngơi cho riêng mình. Nói điều này để thấy có được thành công
là tôi phải làm việc cực hơn rất nhiều những người khác.
Mỗi người có một mục đích sống. Tôi có niềm đam mê
cho công việc và luôn mong mỗi ngày trôi qua, công việc của tôi lại tốt
hơn chứ không phải là những giải thưởng hay vinh danh này nọ mà tôi
được phong tặng hiện nay. Đôi khi, tôi tự nói với mình rằng đã coi công
việc là lý tưởng và mục tiêu sống thì cứ làm việc đi, làm việc hăng say
vào và đam mê hơn hết thảy người khác rồi thành công sẽ tự đến.
- Ông sẽ chuẩn bị gì khi đến Pháp vào tháng 6/2012?
- Tôi chưa chuẩn bị gì cả và cũng chẳng biết phải làm
gì để đạt được giải thưởng đó. Tôi chỉ biết rằng trách nhiệm của người
đứng đầu là phải làm những gì tốt nhất cho doanh nghiệp mình để hàng
chục vạn cán bộ của mình có cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn.
Tôi cho rằng mỗi giải thưởng Ban tổ chức đều đưa ra
những tiêu chí riêng. Top người giàu sàn chứng khoán Việt do
VnExpress.net công bố hằng năm cũng vậy, các bạn cũng có những tiêu chí
nhất định. Tôi không phải vì những tiêu chí này là lái mục tiêu, lý
tưởng của mình theo để cố gắng giật cho được giải thưởng. Điều quan
trọng nhất với tôi là làm tốt những gì mình đang làm, mình cho là đúng
mới mục đích đề ra. Nếu những gì tôi đang làm hợp với tiêu chí giải thì
tốt, bằng không cũng đành phải chấp nhận.
- Ông đã hình dung đến việc mình sẽ phải "chiến
đấu" với rất nhiều tên tuổi doanh nhân đẳng cấp thế giới để giành giải
tháng 6 năm tới?
- Nói thật, tôi chưa biết danh sách đó có những ai vì
thế tôi chưa thể đánh giá hoặc hình dung gì về họ cả. Nhưng tôi sẽ
không chạy theo tiêu chí của giải mà thay đổi công việc mình đang làm.
Đành rằng giải thưởng này mang tầm quốc tế, tức là tôi đang mang hình
ảnh của doanh nhân Việt đi thi đấu. Tất nhiên tôi cũng sẽ chuẩn bị và
có phương án cụ thể để chiến đấu hết mình thôi.
Tôi cho rằng dù trong danh sách đề cử giải có gương
mặt hoặc tên tuổi nào đi chăng nữa thì tôi cũng không ngại. Hoàng Anh
Gia Lai đã hợp tác làm việc với nhiều tập đoàn lớn trên thế giới như
Deutsche Bank, Credit Suisse, Temasek, Dragon Capital... nên tôi đã ít
nhiều hiểu về họ. Chúng tôi cũng đầu tư ra nhiều thị trường như Lào,
Campuchia, Miến Điện... nên không ngại va chạm hay tiếp xúc với các tập
đoàn lớn và những tên tuổi mang tầm cỡ quốc tế.
- Kinh tế Việt Nam vẫn còn nhiều khó khăn, bản
thân bất động sản - lĩnh vực chính mà Hoàng Anh Gia Lai đang kinh
doanh, gặp tình trạng đình trệ. Ông có nghĩ rằng điều này sẽ ảnh hưởng
tới việc bầu chọn giải thưởng thế giới với mình hay không?
- Quả là giai đoạn này kinh tế của chúng ta đang rất
khó khăn. Kinh tế khó khăn thì chắc chắn doanh nghiệp Việt sẽ bị ảnh
hưởng nhất định trong đó, Hoàng Anh Gia Lai không là ngoại lệ. Nếu giải
thưởng được đưa ra bình xét vào giai đoạn năm 2007 thì sẽ tốt hơn rất
nhiều so với năm nay hoặc năm 2012.
- Vẻ bề ngoài của ông trông khá giản dị, nhiều
người còn nhận xét ông hơi nông dân khi mặc đồ lên nhận giải và đại
diện cho Việt Nam đi dự giải doanh nhân toàn cầu vào tối 8/10 vừa qua.
Vẻ bề ngoài có phải là một bất lợi đối với ông khi tham dự giải thưởng
này?
- Cách ăn mặc của tôi cũng thời trang và đẹp đấy chứ.
Bạn cứ hình dung một ngày đẹp trời, ai đó bắt gặp tôi mặc vest trông
rất chỉn chu, có lẽ đó không phải là tôi rồi. Nếu không quần jean thì
không còn là bầu Đức nữa. Nói như vậy để thấy rằng dù có đứng ở vinh
quan nào đi chăng nữa, dù có sang Pháp, Anh hay ở bất cứ hành tinh nào
thì tôi vẫn là tôi.
- Ông có tin mình giành được giải vào tháng 6 năm tới?
- Tôi không dám nói về điều đó. Là doanh nhân Việt,
đang bươn chải trong giai đoạn kinh tế khó khăn, có mặt trong danh sách
bầu chọn đã là một điều bất ngờ rồi. Tôi chỉ có thể nói rằng mình sẽ cố
gắng để đạt được điều đó. Thành công hay không thì câu trả lời sẽ là
thời gian.
- Ông từng bày tỏ mong muốn trở thành tỷ phú thế giới. Ước mơ đó giờ ra sao rồi?
- Ước mơ này không chỉ của riêng tôi đâu mà bất cứ ai
dấn thân vào thương trường đều mong muốn điều đó. Tôi không viển vông
khi đặt ra tham vọng như vậy và ngày đó sẽ không xa nữa đâu. Nếu thị
trường tài chính Việt Nam tốt ,cái đích 'tỷ phú thế giới' của tôi đã có
thể đạt được nhưng thời gian qua kinh tế toàn cầu có nhiều khó khăn nên
mục tiêu mà tôi đặt ra đã bị chậm lại.
- Từng kêu số mình khổ, ông khổ vì điều gì?
- Cái khổ cần được đặt trong ngoặc kép chứ không phải
mang nghĩa khổ đơn thuần. Cái giá thành công của tôi là việc tôi không
cho mình được một phút ngừng nghỉ. Ai đó có thể đi du lịch, tự cho mình
phút nghỉ ngơi, thư giãn, còn tôi tất cả khoảng thời gian đó đều được
quy đổi ra công việc. Với nhiều người có việc đã là hạnh phúc, tôi cũng
vậy. Tôi chỉ sợ một ngày tôi không còn đam mê công việc và không biết
làm gì thôi. Trích Dẫn Từ Báo Tuổi Trẻ!
|